Niệm chú đại bi chữa bệnh

 - 

Chuyến Hành trình đến cùng với Tđọng Động Tâm - Đất Phật Ấn Độ lần đồ vật 4, cạnh bên gần như xúc cảm bồi hồi thêm cùng với từng nơi chốn thiêng liêng, ấn tượng sâu sắc còn nằm tại gần như câu chuyện từ mọi nhân vật là khách tmê man gia chuyến đi này.

Bạn đang xem: Niệm chú đại bi chữa bệnh


Vị sư cô tphải chăng trong hình trên đây nói rằng với cô, được một lần tìm đến Quê Cha – quê nhà của Đấng Từ Phú Thích Ca Mâu Ni của cô là một trong điều cô không lúc nào dám mong muốn, đơn giản bởi vì nó luôn ở ko kể kỹ năng của cô ý. Nhưng nhờ tnóng lòng của một vị mạnh bạo thường xuyên quân, thuộc đi cùng với cô trong tour, rút cục cô đang đi tới được Đất Phật. Trong hầu như ngày dọc dài đường gió những vết bụi của hành trình, bọn chúng mình thường xuyên giỏi bao hàm phần share cùng cả nhà. Và nhờ vị mạnh khỏe thường quân kiên cường thuyết phục, cô sẽ ngần ngại lên share mẩu chuyện đời bản thân, với bọn chúng tôi đã thiệt bất thần khi biết rằng, tín đồ ni này đã có lần kiên trì đấu tranh cnạp năng lượng dịch hiểm nghèo: ung tlỗi máu!

Sư cô nhắc, tự nhỏ dại cô đang sinh sống cùng bà nước ngoài trong một thực trạng thanh đạm ở 1 vùng quê. Năm cô vừa đậu vào đại học, nhập học được cha mon thì bác sĩ chẩn đoán: cô bị ung tlỗi ngày tiết quy trình cuối, chỉ được sống thêm khoảng tầm 2 mon nữa mà thôi. Mà chi phí thì công ty nghèo vượt cũng không có nhằm mà khám chữa nữa.

Sư cô nói, từ bỏ nhỏ cô đã sinh sống cùng bà ngoại vào một hoàn cảnh thanh sạch ở một vùng quê. Năm cô vừa đậu vào đại học, nhập học tập được cha mon thì chưng sĩ chẩn đoán: cô bị ung thư tiết giai đoạn cuối, chỉ được sống thêm khoảng chừng 2 mon nữa nhưng mà thôi. Mà chi phí thì đơn vị nghèo thừa cũng không tồn tại nhằm mà lại điều trị nữa. Thế là hằng ngày cô cứ đọng đưa ra ngồi gốc cây vú sữa ở trong nhà quê mình cùng nhìn lên trời, tự hỏi “Vì sao bản thân bắt buộc chết? Mình còn mong ước nhiều lắm mà!” Cô thấy cô cần được sống, ít nhất để còn báo hiếu đến bà nước ngoài, fan một mình nuôi cô Khủng khôn.


Đó là vào mức Trung thu cách đây 17 năm. “Nhà nhỏ nghèo lắm, từ bỏ bé dại mang lại phệ nào gồm biết nạp năng lượng Trung thu là gì, thậm chí còn cho tới bây giờ còn chần chờ ăn uống bánh trung thu là gì nữa. Thế dẫu vậy tối đó, bé cảm thấy được ánh trăng trung thu thực sự đẹp mắt lắm. Hồi làm sao giờ nghe giấy tờ tả “Trăng sáng sủa vằng vặc”, thì đêm đó nhỏ biết dòng ‘vằng vặc’ là cái gì!” Và vào loại vằng vặc của ánh trăng tối rằm trung thu năm ấy, cô ghi nhớ cho tới ông Bụt Một trong những chuyện cổ tích cơ mà cô nghe nhắc. Thế là, cô bèn quỳ xuống, hướng ánh trăng và khấn: “Lạy Bụt, trường hợp Bụt thấy nhỏ sống ngoại giả bổ ích gì được cho xã hội, xin Bụt mang đến bé được sống!”

Những ngày tháng tuyệt vọng kia, cô bé tphải chăng không hề thì thầm với ai, đề cập khắp cơ thể thân độc nhất vô nhị là bà ngoại. Một ngày, cô nói “Ngoại ơi con không ăn uống mặn nữa, nhỏ chuyển qua không ăn mặn. Ngoại đến con không nhiều tiền để bé đi mua bông (hoa) cúng Phật”. Điều này làm ngoại cô kinh ngạc, vì như thế nào giờ đồng hồ cô nào bao gồm có thể bước đi cvào hùa là gì đâu. Mua chục hoa huệ trắng, cô đạp xe đến một ngôi tịnh xá sinh hoạt khu cô làm việc, gặp mặt một vị sư cô đứng tuổi hiền lành, cô bèn đưa bó hoa huệ mang đến sư cô cúng Phật dùm cô. Vị sư cô già bèn hỏi, “Bé vẫn muốn lên viếng Phật không?” Cô dạ, bèn theo vị sư cô kia lên chánh điện. Đó cũng chính là lần trước tiên cô viếng Phật.

Xem thêm: Nợ Tiếng Anh Là Gì ? Mắc Nợ Tiếng Anh Là Gì

Cô bảo rằng, cho tới tận bây giờ, bất kỳ khi nào nhắm đôi mắt lại và hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, cô vẫn ghi nhớ như in gương mặt hiền đức của tượng phật Đức Phật Thích Ca vào chánh năng lượng điện tịnh xá ấy ngay trong lúc cửa ngõ chánh năng lượng điện vừa được xuất hiện, và vầng sáng sủa xanh diệu kỳ nào đó chiếu rọi vào trung khu cô, khiến cho trọng điểm cô nlỗi bừng sáng. Thế là tức thì chớp nhoáng, cô ngay thức thì quỳ xuống, lặp lại lời khấn nhưng mà cô đang dành cho Ông Bụt đêm trăng năm làm sao. “Phật ơi, giả dụ Phật thấy nhỏ sinh sống Nhiều hơn bổ ích gì được mang lại xóm hội, xin Phật mang lại bé được sống!” Và không dừng lại ở đó nữa, cô còn phạt nguyện, giả dụ quả tình cô được sinh sống tiếp, cô đang xuất gia. Vì vào chiếc đầu tương đối nkhiến thơ của cô gái 18 tuổi dịp đó, chỉ có các bạn tu thì mới có thể có thể làm cho được gần như điều từ bỏ bi nhất.

Kể tự kia, mang đến sức khỏe càng ngày cạn dần dần, hằng ngày cô mọi cố gắng đạp xe cộ đến ngôi tịnh xá ấy. Cô âm thầm quét hết sảnh chùa, và không phải như hầu như bạn nữ đồng tuổi không giống, cô cđọng quét dứt bèn cđọng tìm lên ngồi yên ổn tại một góc chánh năng lượng điện. Một ngày, vị sư cô từng gặp mặt cô ngày trước tiên ấy bước lại, hỏi thăm cô chỗ nào, làm cái gi mà hàng ngày phần nhiều tìm về cvào hùa như thế. Cô gái tthấp trung thực trúc dìm về bệnh lý hiểm nghèo của chính mình. Vị sư cô khuyên, “Thôi thì cuộc đời này vô hay điều đó, nhỏ bắt buộc về trì Chụ Đại Bi đi, với nếu con thiệt tin tưởng thì khi nào bé xả bỏ báo thân này, thì nó cũng nhẹ nhàng với đỡ âu sầu hơn.” Cô gái vâng lời sư cô, về tráng lệ và trang nghiêm hiểu theo.

Cô bảo rằng, cho tới tận hiện thời, ngẫu nhiên khi nào nhắm mắt lại và hồi ức lại khohình ảnh tự khắc ấy, cô vẫn lưu giữ nlỗi in gương mặt nhân hậu của bức tượng Đức Phật Thích Ca vào chánh năng lượng điện tịnh xá ấy ngay khi cửa ngõ chánh điện vừa được xuất hiện, cùng vầng sáng sủa xanh diệu kỳ nào đó chiếu rọi vào trung khu cô, khiến cho trọng điểm cô nlỗi bừng sáng.

Xem thêm: Đặt Cọc, Ký Quỹ Ký Cược Là Gì ? Ký Cược Là Gì? Ký Quỹ Là Gì

Sau vài ngày, sư cô lại gửi tiếp mang đến cô cuốn nắn Crúc Dược Sư, cùng chụ Nhỏng Ý Cát Tường. Cô lại tiếp tục ngoan ngoãn gọi theo, cho dù lúc ấy cô cũng chẳng đọc chữ như thế nào trong những câu chú. Nói nôm na, phần lớn câu đông đảo chữ ấy 1 phần giống như các ‘cọng cỏ cứu vãn mạng’ cuối cùng nhưng mà cô chỉ từ biết bám víu vào. Nhiều hơn, phần đa lúc hôm sớm mải mê trì (đọc) không còn crúc này mang lại crúc khác, lượt này thanh lịch lượt tê, cô có vẻ đã ‘quên’ luôn các cơn khổ cực dằn xé khung hình mắc bệnh của cô, nhưng mà về sau đi theo học Phật pháp cô bắt đầu biết chính là ‘quán’ – nghĩa là khi ta triệu tập toàn thể sự chú ý về một điều gì đấy cao rất đẹp, ta đã không hề trung khu trí cơ mà chú ý cho tới những cơn đau nữa, dù bọn chúng vẫn tồn tại kia.