Đọc 64

 - 

Mọi cthị xã ban đầu vào 1 ngày cuối đông thời gian trước. Đêm hôm đó cậu tôi bị ốm nặng nề phải nhập viện, mái ấm gia đình khôn cùng lo lắng cùng đưa lên BV Hồ Sen, cơ mà mà người ta bảo bắt buộc đưa vội lên BV con đường bên trên với cậu tôi đc chuyển lên BV quân team 203.

*

lúc được chuyển lên với sau khoản thời gian được thăm khám với xét nghiệm thì những bác sỹ trực ban ngơi nghỉ đó tóm lại là rất có thể cậu tôi bị sơ gan cùng đề xuất nằm viện một thời hạn nhằm chữa bệnh và theo dõi… Cậu tôi được làm cho giấy tờ thủ tục vào viện và đưa lên phòng ngay lập tức ban đêm kia. Lúc sẽ là khỏang 1h30 sáng buộc phải mn chỉ cử lại kia 2 người quan tâm cậu còn toàn bộ về sống nhằm sáng sủa mai còn thay nhau lên âu yếm cậu… Sáng ngày tiếp theo phần đa bạn phân công cùng phân tách thời hạn để âu yếm cậu, do đơn vị tôi ko ai ao ước trông ở bv đêm hôm đề xuất tôi cần lãnh trách rưới nhiệm trông cậu trường đoản cú 22h mang lại 7h sáng sủa … Cũng bởi vì chả bao gồm câu hỏi gì tạo sự tôi cũng chấp nhận và ko gồm gì phàn nàn về đưa ra quyết định ấy. Đêm thứ nhất trên bv, cậu tôi nằm trên tầng 3, đặt lên đc phòng của cậu thì buộc phải đi sang một dãy hiên chạy dọc với 1 dòng bậc thang xoắn lâu năm cùng buổi tối, bên trên è chỉ tất cả vài cha mẫu đèn điện neon nhỏ với mỗi loại những bí quyết nhau vô cùng xa, tia nắng le lói từ những cái đèn lại càng làm cho form cảnh của dòng bv thêm phần ơn rét, đi cho cuối hành lang thì có một tnóng bạt lớn đc căng ra, sau tnóng bạt đó là công trường đã xây dựng 1 khu đơn vị bắt đầu của bệnh viện… Cũng vị dịp tôi mang đến vậy ca mang lại dì tôi là khỏang 21h30, vẫn còn đấy khôn xiết nhanh chóng, bv còn đông fan buộc phải tôi cũng ko có xúc cảm gì với đi lại khôn cùng bình thường… Mọi chuyện chỉ ban đầu diễn ra vào thời gian nửa đêm, hôm nay mn ngủ hết và chỉ từ 1 vài bạn y tá trực tối thỉnh thỏang chuyển động ngòai hành lang… Lúc sẽ là khoảng 00h30, cậu tôi ngủ dậy và kêu đói, tôi bảo cậu chờ 1 chút ít nhằm tôi chạy đi sở hữu đồ ăn… Tôi vùng lên cùng loay hoay tìm kiếm chiếc cạp lồng nhằm đi sở hữu món ăn thì thốt nhiên thấy có 1 đồ vật gi lướt khôn xiết nhanh hao qua cửa sổ, vì cửa sổ có 1 tấm kính mờ nên chỉ nhìn kia là một trong những dòng gì đó white color cùng đi cực kỳ nkhô giòn, lúc kia tôi nghĩ chắc chắn rằng chị ý tá như thế nào trải qua giỏi bao gồm chống như thế nào bao gồm người bệnh bị làm sao đề xuất y tá ms chạy nhanh khô nthế… Tôi rước cạp lồng cùng ví chi phí rồi Open phòng đi qua với ko quên hỏi mấy ng nhà đất của người bị bệnh thuộc phòng là gồm đề xuất gì ko thì tôi cài luôn góp nhưng mà ko ai nên tải gì và có vẻ như nlỗi họ cũng ko mún bước chân ra khỏi cửa ngõ chống vào dòng giờ này… khi rời khỏi ngòai được 1 đoạn, tôi định hỏi mấy chị y tá xem căng tin của bv còn mở cửa ko thì xuống tải cho nkhô cứng đỡ đề nghị đi đâu xa, nghĩ rằng làm cho, tôi đi cho phòng trực của mấy cô y tá trung tâm dãy hành lang với quan sát vào thì ko có ai… Đang nghĩ về bụng là ” trái này Black rồi, lại bắt buộc đi tận ra ngòai con đường mới tậu được đồ ăn rồi” thì trường đoản cú đằng xa, tôi thấy thấp thóang 1 trơn áo white sẽ đi khôn xiết nkhô giòn về phía loại cầu thang xoắn nghỉ ngơi cuối hiên nhà, tôi đuổi theo, định Gọi nhưng mà bỗng dưng nhớ ra là nửa đêm rồi, hét lên bây chừ thì bị chửi bị tiêu diệt cần thế chạy thật nhanh khô về phía cầu thang… Tôi chạy thiệt nkhô hanh dẫu vậy kỳ lạ một điểm là càng chạy nkhô hanh thì cô y tá ấy càng đi nkhô giòn, tuy nhiên tôi bao gồm chạy ntnào thì cũng ko đuổi bắt kịp đc cô ta.


Bạn đang xem: đọc 64


Xem thêm: Quy Định Pháp Lý Về Hợp Đồng Bcc Là Gì, Biểu Mẫu, Khái Quát Về Hợp Đồng Hợp Tác Kinh Doanh Bcc


Xem thêm: Nghĩa Của Từ Technical Specification Là Gì, Spec Là Gì, Technical Specification Là Gì


Tôi bực mình Điện thoại tư vấn thật to :

– Chị gì ơi… Chị y tá nào đó ơi tạm dừng mang lại em hỏi 1 tý !!!

Nhưng đáp lại giờ đồng hồ điện thoại tư vấn của mình chỉ là một trong sự im thin thít mang đến khiếp sợ. Tôi chạy mang đến lan can cùng trở xuống thì thấy cô ý tá ấy rẽ vào 1 hành lang khôn cùng về tối cơ mà tôi không vào đó khi nào cùng dường như cô ta biết tôi theo cô tay xuất xắc sao ấy ngoại giả giơ tay lên vẫy vẫy ra hiệu cho tôi theo, tuy vậy tôi thấy nơi đó về tối om om mà lại hiện thời loại bản thân cần là đề xuất ra đường cài món ăn mang lại cậu phải ko đi theo cô ta nhưng chạy thẳng ra cửa ngõ với đi thiết lập đồ gia dụng ăn… Khi về tôi lại đi nên trải qua hàng hành lang buổi tối mờ mờ ấy, không gian từ bây giờ im tĩnh mang đến kinh sợ, tôi có thể nghe thấy cả giờ đồng hồ tyên mình đập triền miên vào ngực, ko 1 tiếng côn trùng kêu, đông đảo bóng đèn neon sáng mờ mờ bên trên trần thì đung đưa theo gió để cho các đồ vật tưởng chừng như đang sinh sống và làm việc dậy vậy… Đi qua dãy hiên chạy dài thì cho tới dòng bậc thang xoắn và cạnh cáy chân lan can ấy là dòng lối rẽ mà lại cô y tá vừa rồi rẽ vào… Đi gần mang lại đó thì tôi đột lưu giữ ra loại cô y tá kia, tôi viừa đi vừa lđộ ẩm bẩm “bạn éo gì nhưng mà bất thanh lịch, làm y tá nhưng ng đơn vị người bị bệnh call cũng éo thèm thưa, đúang là cái lọai vô học mà” vẫn lẩm bẩm nrứa thì cũng đã ngay gần mang đến mẫu lan can, bất giác tôi quan sát vào dòng con đường buổi tối thui ấy… Nhờ tất cả mấy chiếc đèn điện chợp chờn ấy, tôi thấy người y tá lúc nãy đang dần trở về phía bản thân, tôi thầm nghĩ : “éo biết thời điểm nãy bản thân nói thế bà ấy có nghe thấy ko, thui bổ lên đưa món ăn mang đến cậu đã ko cậu hóng thọ rồi”… Nghĩ hoàn thành tôi chạy 1 mạch lên tầng 3 và chạy về chống của cậu, chạy ngang qua phòng trực thì thấy đèn sáng và tất cả mấy tín đồ y tá vẫn ngồi thì thầm cùng nhau, tôi thấy gồm dòng gì đó kỳ lạ lạ nhưng ko xem xét mấy nhưng mà chạy luôn luôn về chống để đưa món ăn đến cậu… Cậu tôi nạp năng lượng chấm dứt với lại ở ngủ, thời gian đó tôi cũng nằm xuống nhưng ko sao ngủ đc… Tôi nghĩ cứng cáp trên vào này túng vượt nên đi ra ngoài hiên chạy dọc đứng cho loáng, ra bên ngòai ngồi cùng chú ý xuống khoảng chừng Sảnh rộng lớn của bv thì thấy có ai kia sẽ đi dưới đó, quan sát kỹ té ra vẫn chính là cô y tá đó, tuy nhiên sao gồm chiếc nào đấy kỳ lạ kỳ lạ mà lại tôi ko thể lý giải được chính là cái gì, vào đầu tôi suy nghĩ cứng cáp là vì bản thân quan tâm đến những vượt đó thôi rồi lại ko lưu ý nữa, ngửa phương diện lên trời hít 1 hơi thiệt sâu chiếc không khí lạnh của tối mùa đông dứt, tôi lại chú ý xuống sân với đơ bản thân Lúc mẫu bóng dáng cô y tá đó ko còn ở kia nữa…

Dụi mắt lại 1 lần với quan sát thật cẩn thận thì ko thấy cô ta sinh hoạt kia nữa… Cả 1 khỏang sân rộng thêng thang, ko có một ở đâu để nấp, cô ta vẫn đứng thân Sảnh thì ko thể làm sao rất có thể biến mất một cách nhanh hao như vậy, chỉ trong tầm vài ba giây mà lại ko còn thấy cô ta nữa… Hiện giờ 1 cảm hứng ớn giá chạy dọc vào cơ thể của mình, ko biết do gió đêm ướp đông xuất xắc là vì cái hiện tượng kỳ lạ tôi vừa nhận thấy làm tôi Cảm Xúc ớn giá buốt như vậy nữa… Tôi rùng mình 1 mẫu rồi lấn sân vào chống, cả phòng sẽ ngủ hết từ bao giờ, chỉ với có từng bản thân tôi là còn thức yêu cầu cũng bi thương, tôi nằm xuống cái nệm gấp được kê sống cạnh chóng của cậu cùng nghĩ… “Thật lạ là cô ta biến hóa đi đâu được nhỉ, nhưng mà có một cái gì đó khôn xiết kỳ lạ, có 1 mẫu nào đó thiệt cạnh tranh giải thíchồng, cô ta có 1 dòng gì đó không giống vs những người dân y tá khác…” . Nghĩ mang lại đây tôi đứng lên với chạy ra phòng trực của mấy tín đồ y tá vừa rồi. Thấy tôi chạy mang đến thì có 1 cô y tá tphải chăng vực lên hỏi :

– Có cthị trấn gì mà em chạy như ma xua nắm ???

Tôi thấy và đúng là mình chạgiống hệt như ma đuổi thiệt yêu cầu trả lời :

– Chắc em bị ma đuổi thiệt ấy ạ, em bị bé ma khát nó xua đấy ạ, chị cho em xin ly nước cùng với, phòng em cạn hết nước rồi ạ.

Cô y tá nhìn tôi mỉm cười rồi lấy cho tôi 1 ly nước đá, cũng bởi ko bao gồm vấn đề gì tạo sự tôi ngồi lại nc vs chị y tá, 2 người mẹ ngồi buôn vs nhau 1 lúc, trong đầu tôi vẫn cứ vướng mắc giữa 2 ng y tá, 1 ng ngồi cạnh tôi bây giờ cùng cái fan nhưng tôi thấy nghỉ ngơi hiên nhà và dưới sân có một loại gì đấy cực kỳ biệt lập nhưng tôi ko thể lý giải được, với tôi hỏi chị y tá :